Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

Giving material goods is one form of generosity, but one can extend an attitude of generosity into all one's behavior. Being kind, attentive, and honest in dealing with others, offering praise where it is due, giving comfort and advice where they are needed, and simply sharing one's time with someone - all these are forms of generosity, and they do not require any particular level of material wealth.

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012


Dalai Lama

19-03-2012  -  Công khai
"Recognizing our human nature as beings whose happiness is dependent on others, we learn to open our hearts, and in so doing we gain a sense of purpose and a sense of connection with those around us."

Khi chúng ta ý thức được rằng hạnh phúc của chúng ta là dựa vào người khác, chúng ta sẽ học được cách mở rộng trái tim mình và khi làm vậy, chúng ta ta có được một cảm nhận

Dalai Lama

28-03-2012  -  Công khai
"Peace has a great deal to do with warm-heartedness and respect for the lives of others, avoiding doing them harm and regarding their lives as being as precious as our own. If, on that basis, we can also be of help to others, so much the better."

Để có được hòa bình chúng ta cần có những trái tim ấm áp và một thái độ tôn trọng đối với cuộc sống của người khác, tránh làm hại họ và tôn vinh cuộc sống của họ như chúng ta làm đối với cuộc sống quý giá của chúng ta. Dựa trên cơ sở đó để chúng ta giúp đở người khác, càng nhiều càng tốt.


Dalai Lama

06-04-2012  -  Công khai
"Disturbing emotions not only disturb our own state of mind, they also disturb the minds of others. Self-centredness gives rise to fear and insecurity, which in turn creates distrust. This is why having an altruistic attitude brings a great sense of happiness and peace of mind."


Những cảm xúc tiêu cực không những làm nhiểu loạn tâm trí của mỗi bạn mà còn là cho người khác. Tính ích kỉ chỉ tập trung cho bản thân mình làm gia tăng những nỗi sợ hãi và bất an, và sinh ra mất lòng tin đối với mọi thứ. Điều này giải thích tại sao lòng vị tha có thể mang lại một cảm xúc tuyệt vời của hạnh phúc và bình yên trong tâm mỗi người.


Dalai Lama

09-04-2012  -  Công khai
"A compassionate attitude helps you communicate more easily with your fellow human beings. As a result, you make more genuine friends and the atmosphere around you is more positive, which gives you greater inner strength. This inner strength helps you spontaneously concern yourself with others, instead of thinking only about yourself."

Lòng từ bi sẽ giúp bạn kết nối dễ dàng hơn với mọi người. Và kết quả là bạn sẽ có được những tình bạn chân thành và tạo nên một môi trường tích cực xung quanh bạn, điều này mang đến cho bạn một sức mạnh nội tại. Chính sức mạnh này sẽ giúp kết nối bạn và mọi người thay vì chỉ biết nghĩ đến bản thân mình.




"If each of us can learn to relate to each other more out of compassion, with a sense of connection to each other and a deep recognition of our common humanity, and more important, to teach this to our children, I believe that this can go a long way in reducing many of the conflicts and problems that we see today."
Nếu mỗi người trong chúng ta ý thức được một mối liên hệ sâu sắc với tất cả mọi người, và học được cách quan tâm đến họ bằng lòng từ bi và sự cảm thông. Và một điều quan trọng hơn nữa là chúng ta có thể giáo dục cho những đứa trẻ của chúng ta về điều đó. Tôi tin rằng điều này dần dần có thể làm giảm xuống những mối xung đột và những vấn đề của chúng ta ngày nay.


Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Cảm ơn bạn đã đến. Cảm ơn vì bạn đã ở đây.
Bạn đã ở đây như một sự bổ nhiệm. Sự thật là như vậy, nhưng vẫn còn một ngoại lệ khiến bạn không bộc lộ điều này. Bạn có thể chọn lựa điều đó. Bạn có thể chọn không ở đây vào đúng lúc đúng nơi khiến cuốn sách này nằm trên tay bạn. Vì vậy xin được cảm ơn bạn.
Bây giờ, khi mọi thứ đã hoàn thành trong tiềm thức, bất kể bạn không biết ngươi đã làm gì và tại sao, một vài điều có vẽ là bí ẩn với bạn, và một số lời giải thích nhỏ sẽ được sắp xếp một cách trật tự.
Hãy bắt đầu bằng cách khiến bạn nhận ra rằng cuốn sách này đã đến với bạn đúng lúc cần vào một thời gian hoàn hảo. Bạn có thể không biết vào lúc này, nhưng khi bạn hoàn thành cuốn sách này với một trải nghiệm rằng điều này đã được sắp đặt để dành cho bạn, bạn sẽ biết điều này một cách hoàn toàn. Mọi sự điều diễn ra với một trật tự hoàn hảo, ngay cả cuốn sách đến vớibạn lúc này cũng không là một ngoại lệ.
Những điều bạn sở hữu ở đây là điều mà bạn đã tìm kiếm, đã khao khát trong một thời gian dài. Những gì bạn có ở đây thực sự là mới mẽ, và với một số người có thể là lần đầu tiên - một sự tiếp xúc thực sự với Thượng Đế.
Đây là một mối liên kết, và nó rất thực.
Thượng Đế sẽ có một cuộc trò chuyện thực sự với bạn vào lúc này thông qua tôi. Tôi đã không nói điều này trong một vài năm, tôi sẽ nói điều này bây giờ bởi vì tôi đã có một cuộc đối thoại thực sự và nhờ đó tôi biết rằng đây là một điều có thể. Mà không chỉ là nó có thể, nó đã và đang diễn ra mọi lúc. Nó chỉ là đang diễn ra, ngay đây, ngay lúc này. Thật là quan trọng để bạn hiển rằng đó chính là bạn, một phần trong đó đã là nguyên nhân để điều này diễn ra, như là bạn là nguyên nhân để cuốn sách này nằm trong tay bạn lúc này. Tất cả chúng ta là nguyên nhân để tạo nên các biến cố trong sự sống của chúng ta, và chúng ta tất cả đều là các đấng đồng sáng tạo nằm trong một Đấng Tạo Hóa vĩ đại trong tiếng trình tạo nên các nguyên nhân dẫn dắt chúng ta đến với các sự kiện.
Kinh nghiệm đầu tiên của tôi về việc nói chuyện với Thượng Đế  diễn ra vào năm 1992-93. Tôi đã viết một bức thư giận dữ gởi đến Thượng Đế, hỏi về việc tại sao cuộc sống tôi lại trở thành một tượng đài về đấu tranh và thất bại. Trong mọi việc từ những mối quan hệ lãng mạn đến công việc, từ những liên hệ của tôi với những đứa con cũng như với sức khỏe của tôi - trong tất cả mọi thứ - Tội chẳng là gì ngoài những cố gắng và thất bại. Bức thư của tôi viết cho Thượng Đế để yêu cầu cho tôi biết tại sao - và điều gì đã tạo nên cuộc sống của tôi như vậy. Trước sự kinh ngạc của tôi, lá thư đó đã được trả lời!
Thật tuyệt là nó đã được trả lời, và tất cả những câu trả lời đó đã trở thành một cuốn sách được xuất bản vào tháng 5 năm 1995, dưới tựa đề là đối thoại với thượng đế quyển 1.  Có lẽ bạn đã nghe về nó hay là thậm chí đã đọc nó. Nếu vậy, bạn không cần bất cứ lời giới thiệu nào trong cuốn sách này. Nếu bạn chưa quen với cuốn sách thứ 1, tôi hy vọng bạn sẽ sớm đọc nó, bởi vì quyển 1 phát thảo rất nhiều những chi tiết về việc làm thế nào để trở thành và trả lời rất nhiều những câu hỏi về những vấn đề cuộc sống cá nhân-những câu hỏi về tiền bạc, tình yêu, tình dục, Thượng Đế, sức khỏe và bệnh tật, ăn uống, những mối quan hệ, những công việc đúng đắng, và rất nhiều những khía cạnh của kinh nghiệm hằng ngày của chúng ta- cái mà chúng ta chưa giải quyết được ở đây. Nếu có một món quà mà tôi hỏi xin Thượng Đế ban cho thế giới lúc này, nó sẽ là những thông tin trong quyển 1. Sự thật nằm trong câu nói " Trước khi bạn hỏi, bạn đã được trả lời", Thượng Đế đã thực hiện công việc như vậy. Vì vậy, tôi hi vọng rằng, sau khi đọc quyển sách này (Hay là ngay cả trước khi bạn đọc nó), bạn sẽ chọn đọc quyển nhứt trước. Tất cả là sự chọn lựa của bạn, chỉ những sự chọn lựa sáng suốt đã mang bạn đến những từ ngữ này lúc này. Những chọn lựa sáng suốt cũng đã tạo nên tất cả những kinh nghiệm bạn đã có. (Một khái niệm đã được giải thích trong quyển trước)
Những dòng đầu tiên của quyển 2 được viết vào tháng 3 năm 1996, nhằm cung cấp một sự giới thiệu tóm tắt những thông tin nằm trong cuốn sách này. Cũng như quyển 1, cách thức mà những thông tin đến một cách đơn giản đến tuyệt diệu. Trên một tờ giấy trắng, tôi chỉ cần viết một câu hỏi, bất cứ dạng câu hỏi nào..., như thường lệ, chỉ cần câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi, khi câu hỏi chưa được viết ra thì câu trả lời lời đã hình thành trong đầu tôi rồi, như là có một ai đó đang thì thầm vào tai tôi. Tôi như được đọc cho để viết ra!
Với những ngoại lệ ban đầu, tất cả những tài liệu trong cuốn sách này đã được đánh máy vào giữa mùa xuân năm 1993 và qua năm sau một chút. Tôi muốn mang nó đến cho bạn ngay lúc này, chi ngay khi nó đến từ tôi và được trao cho tôi...
Vào ngày chúa nhật năm 1993, và - như một sự chỉ dẫn - tôi đã ở đây. Tôi ở đây, với bút chì trong tay, bệ đỡ giấy viết đã sẵn sàng.
Tôi cho rằng tôi nên nói với bạn rằng Thượng Đế đã bảo tôi đến đây. Chúng ta có một cuộc hẹn. Chúng ta sẽ bắt đầu vào ngày này - cuốn sách thứ 2. Cuốn thứ 2 trong bộ ba mà Thượng Đế và tôi đã thỏa thuận sẽ hoàn thành cùng nhau. Tôi không có ý tưởng gì về việc mà cuốn sách này đề cập, hay ngay cả những chủ đề đặt biệt mà chúng tôi sẽ đề cập đến. Điều này là bởi vì không có kế hoạch nào cho cuốn sách trong đầu tôi. Không thể có. Tôi không quyết đinh điều gì sẽ xảy ra và làm việc với nó. Thượng Đế làm điều đó.
Vào ngày chúa nhật năm 1992-cách đây một năm- Thượng đế bắt đầu liên lạc với tôi. Tôi biết điều đó nghe có vẻ ngớ vẫn, nhưng nó thực sự xảy ra. Cách đây không lâu, cuộc đối thoại đó đã kết thúc. Tôi được phép  nghĩ ngơi...nhưng cũng nói rằng tôi sẽ có một cuộc hẹn để trở lại với cuộc đối thoại vào ngày hôm nay.
Bạn cũng có một cái hẹn nữa. Bạn đang giữ nó ngay lúc này. Tôi khá chắc chắn rằng cuốn sách được viết không chỉ dành cho tôi, nhưng còn dành cho bạn nữa thông qua tôi. Rõ ràng rằng bạn cũng đang tìm kiếm Thượng Đế-và cho những từ từ Thượng Đế-trong một khoảng thời gian dài. Vì vậy tôi đã ở đây.
Hôm nay, chúng ta sẽ tìm kiếm Thượng Đế cùng với nhau. Đó luôn là cách tốt nhất để tìm thấy Thượng Đế. Cùng với nhau. Chúng ta sẽ không thấy Thượng Đế độc lập. Ý tôi là hai cách. Chúng ta sẽ không thấy được Thượng Đế chừng nào chúng ta còn thấy mình là một mảnh riêng lẻ. Để đi được bước đầu tiên trong việc tìm kiếm là chúng ta không phải là tách biệt với Thượng Đế, cũng như chúng ta không hề tách biệt với nhau. Và chỉ đến khi chúng ta nhận ra tất cả chúng ta là một, chúng ta không thể không biết và nhận ra rằng Thượng Đế và chúng ta đều là một với nhau.
Thượng Đế không tách rời với chúng ta, chưa từng, và chúng ta chỉ có thể nghĩ chúng ta là một phần của Thượng Đế. Và vì vậy, cách nhanh nhất để tìm thấy Thượng Đế, điều mà tôi đã khám phá ra, là tìm thấy lẫn nhau. Để dừng lại việc che dấu lẫn nhau. Và, tất nhiên, dừng lại việc che dấu chúng ta là ai.
Cách tốt nhất để ngừng việc lẫn trốn là nói sự thật. Với tất cả mọi người. Với tất cả thời gian.
Bắt đầu nói về sự thật ngay lúc này, không đừng bao giờ ngưng. Bắt đầu bằng việc kể về sự thật đối với bản thân bạn về chính bạn. Sau đó nói sự thật cho bạn về người khác. Sau đó, nói sự thật của bạn cho người  khác. Rồi sau đó nữa nói về sự thật của người khác cho người khác nữa. Sau cùng, nói sự thật đến tất cả mọi người về mọi thứ.
Có năm tầng thể của việc nói về sự thật. Đây là con đường ngắn đi đến tự do. Sự thật sẽ giải thoát bạn.
Cuốn sáh này nói về sự thật. Không phải sự thật của tôi, sự thật này của Thượng Đế.
Buổi đối thoại đầu tiên của tôi-Giữa tôi và Thượng Đế-đã được kết thúc vào tháng trước. Tôi giả định rằng điều này sẽ diễn ra như lần đầu tiên. Đó là, tôi hỏi và Thượng Đế trả lời. Tôi đoán là tôi sẽ dừng và hỏi Thượng Đế ngay lúc này. Thượng Đế-nó sẽ diễn ra như thế chứ?
Uhm
Ta nghĩ vậy.
Ngoại trừ trong cuốn sách này, ta sẽ nói về chủ đề của ta, không cần ngươi hỏi. Ta đã không làm điều này nhiều trong cuốn thứ nhất, như ngươi đã biết.
Vâng. Vậy tại sao ngày lại thêm cái phối hợp ở đây?
Bởi vì cuốn sách này được viết bởi yêu cầu của ta. Ta đã yêu cầu ngươi ở đây-như ngươi đã đề cập đến.
Cuốn sách đầu tiên ngươi có là một lịch trình. Nhưng cuốn sách này, ngươi sẽ không có một lịch trình nào ngoại trừ thực hiện ý chí của ta.


Vâng. Đúng như vậy.


Đúng rồi, Nale, chúng ta đã bắt đầu đúng chổ. Ta hy vọng ngươi và những người khác cũng sẽ đến điểm đó thường xuyên. 

Nhưng tôi đã nghĩ rằng ý chí của tôi cũng là ý chí của Ngài. Làm thế nào tôi không thể thực hiện ý chí của Ngài nếu nó giống của tôi.
Đó là một câu hỏi phức tạp-và không tồi để bắt đầu, không bao giờ là một điểm bắt đầu tệ cho tất cả những cuộc đối thoại của chúng ta.
Hãy quay trở lại một chút. Ta chưa bao giờ nói rằng ý chí của ngươi là ý chí của ta.
Có, Ngài có nói. Trong cuốn sách trước, Ngài có nói với tôi rất rõ rằng.
"Mong muốn của ngươi sẽ là mong muốn của ta"
Thật vậy-Nhưng điều đó không giống nhau.
Không? Có thể nào Ngài đã lừa tôi?
Khi ta nói:"Mong muốn của Ngươi là mong muốn của ta". Nhưng nó không giống khi ta nói Mong muốn của ta là mong muốn của ngươi. Nếu ngươi thực hiện mong muốn của ta mọi lúc, nó sẽ chẳng còn gì ngươi cần phải làm để đạt được sự khai sáng. Tiến trình của nó sẽ chấm dứt. Ngươi sẽ ở đó rồi. Nếu hằng ngày ngươi không làm gì khác ngoài thực hiện mong muốn của ta sẽ mang ngươi đến sự khai sáng. Nếu ngươi thực hiện mong muốn của ta trong suốt thời gian sống của ngươi, thật khó để ngươi cần thiết phải liên hệ đến cuốn sách này lúc này.
Vậy, nó là rỏ ràng khi nói ngươi đã không thực hiện mong muốn của ta. Nhưng thực tế, hầu hết thời gian ngươi không hề ý thức được mong muốn của ta là gì.
Tôi không?
Không, ngươi không biết.
Vậy tại sao Ngài không bảo tôi biết điều đó là gì? 
Ta có. Chỉ là ngươi không lắng nghe thôi. Và khi ngươi lắng nghe, ngươi chẳng bao giờ thực sự lắng nghe. Khi ngươi nghe, ngươi chẳng tin tưởng vào điều ngươi đang nghe. Và khi ngươi tin tưởng vào điều ngươi lắng nghe, ngươi lại chẳng đi theo lời hướng dẫn đó chút nào.


Vậy khi nói rằng mong muốn của ta là mong muốn của ngươi rỏ ràng là không đúng sự thật.
Nhưng mặt khác, mong muốn của ngươi lại là mong muốn của ta. Trước tiên, bởi vì ta biết nó. Thứ hai, bởi vì ta chấp nhận nó. Thứ ba, bởi vì ta ca ngợi nó. Thứ tư, bởi vì ta yêu nó. Thứ năm, bởi vì ta sở hữu nó và gọi nó là của ta. Điều này nghĩa rằng ngươi  có tự do ý chí để làm điều ngươi muốn- và điều đó khiến mong muốn của ngươi là mong muốn của ta, thông qua một tình yêu không điều kiện.
Vì vậy, vào ngay lúc này, nếu ngươi muốn mong muốn của ta là mong muốn của ngươi, ngươi phải làm tương tự.
Đầu tiên, ngươi phải hiểu nó. Thứ hai, ngươi phải chấp nhận nó. Thứ ba, ngươi phải ngợi ca nó. Thứ tư, ngươi phải yêu nó. Và sau cùng, ngươi phải gọi nó là của ngươi. Trong toàn bộ lích sử của chủng tộc loài người, một vài người trong các ngươi đã làm được điều này một cách nhất quán. Một vài người làm nó gần như thường xuyên. Và một vài làm điều đó gần như hoàn toàn. Và một vài người đã thực hiện nó lúc này lúc khác. Còn lại hầu như các ngươi chỉ thực hiện điều đó trên một vài dịp hiếm gặp-và có người còn chẳng bao giờ làm điều đó.
Tôi thuộc loại nào trong số đó?
Nó có phải là vấn đề không? Rằng đâu là loại mà ngươi muốn ngươi là lúc này? Đó có phải là cuâ hỏi thích hợp không?
Vâng.
Và câu trả lời của ngươi là?
Tôi muốn thuộc nhóm đầu tiên. Tôi muốn mong muốn của Ngài và của tôi luôn là một mọi lúc.
Đó là điều đáng khen ngợi, tuyên dương, nhưng có lẽ là không thể.
Tại sao?
Bởi vì ngươi đã đi quá xa trong việc phát triển bản ngã trước khi ngươi yêu cầu điều đó. Vâng, ngươi có thể yêu cầu điều đó, ngươi có thể tiến đến việc trở thành Thần Linh, nếu bạn chọn điều này ngay lập tức. Những điều ngươi cần sẽ không phải tốn quá nhiều thời gian.
Vậy tại sao nó lại tốn quá nhiều thời gian như vậy.
Thực vậy. Tại sao lại vậy? Ngươi đang chờ đợi điều gì? Chắc rằng ngươi không tin rằng nó đang kéo ngươi lại?
Không. Tôi chắc chắn rằng tôi đang giữ bản thân tôi lại.
Tốt. Làm rõ điều này là bước đầu tiên đi đến sự làm chủ.
Tôi thích có được sự tự chủ. Làm sao tôi có thể làm được điều đó.
Tiếp tục đọc cuốn sách này. Đó chính xác là điều mà ta mang đến cho ngươi.
Tôi không chắc về việc tôi sẽ biết điều mà cuốn sách này sẽ đề cập. Tôi không chắc bắt đầu từ đâu.
Cứ thong thả đi.
Chúng ta cần bao nhiêu thời gian cho điều này. Nó đã tốn gần 5 tháng để hoàn thành chương đầu tiên. Tôi biết mọi người đọc và nghĩ rằng tất cả những điều này được đặt xuống như một dòng chảy không dứt. Họ không nhận ra rằng cần đến 20 tuần cho đoạn thứ 32 và 33 trong cuốn sách này. Họ không hiểu rằng khoảng khắc của cảm hứng này có thể mất đến hơn nữa năm. Vậy thời gian chúng ta cần có là bao nhiêu?
Đó không phải là ý của ta. Ý ta là, hãy dành thời gian cho vấn đề đầu tiên, như là một nơi để bắt đầu.

Oh. Được rồi. Nhưng khi chúng ta đi vào vấn đề này, tại sao chúng ta lại tốn đến vài tháng để hoàn thành một vài dòng đơn giản? Tại sao Ngài lại cần nhiều thời gian đến thế để viếng thăm?
Ôi con trai yêu dấu, ta không cần một thời gian để gặp ngươi. Ta chưa bao giờ là không ở bên ngươi. Ngươi chỉ đơn giản là không nhận ra thôi.
Tại sao? Tại sao ta lại không nhận ra ngài luôn ở bên tôi?
Bởi vì cuộc sống của ngươi bị kẹt với những thứ khác. Hãy đối diện với điều này, ngươi đã khá bận trong khoảng 5 tháng.
Tôi có. Đúng là tôi có bận. Một vài điều đã xảy ra.
Và ngươi cho rằng những điều đó quan trọng hơn ta.
Điều đó có vẻ không thật với tôi.
Ta đã luôn mời ngươi hãy nhìn vào những hoạt động của ngươi. Ngươi gần như liên hệ quá sâu đến cuộc sống vật lý. Ngươi dành quá ít thời gian chú ý đến linh hồn ngươi.
Nó đã là một khoảng thời gian thử thách.
Đúng. Và còn nhiều hơn những lý do mà linh hồn ngươi đã mang ngươi vào tiến trình này. Những tháng vừa qua đã trôi đi nhẹ nhàng hơn với ngươi khi không có sự giúp đỡ của ta. Vậy ta sẽ cho rằng ngươi đã không mất sự liên lạc?
Tôi đã cố đến gần, nhưng dường như tôi lại đánh mất-bắt gặp, như khi Ngài đặt nó- vào trong vở kịch của tôi. Và bằng cách nào đó, tôi lại không có thời gian dành cho ngài. Tôi không có thời gian thiền định. Tôi không cầu nguyện. Tôi không chắc chắn là không viết ra được.
Ta biết. Đó là một điều trớ triêu của cuộc sống khi mà ngươi nghĩ ngươi cần sự kết nối nhiều nhất, ngươi lại đang tránh xa nó.
Tôi có thể dừng làm việc đó được không?
Đó là điều ta vừa nói. Nhưng làm thế nào?
Ngươi dừng làm điều đó bằng cách ngưng làm điều đó.
Nó không đơn giản.
Nó là đơn giản.
Tôi ước nó là vậy.
Vậy nó sẽ thực sự vậy, bởi vì điều ngươi ước là mệnh lệnh đối với ta. Hãy nhớ, một chân lý của ta rằng, khao khát của ngươi là khao khát của ta. Mong ước của ngươi là mong ước của ta.
Được rồi. Okay. Vậy khi tôi ước cuốn sách này sẽ được hoàn thành vào tháng ba. Bây giờ đã là tháng mười. Tôi mong là cuốn sách sẽ hoàn thành không quá 5 tháng và những thông tin sẽ đến không ngừng.
Vậy nó sẽ là vậy.
Tốt.
Trừ khi nó không phải là vậy.
Oh, man. Chúng ta phải chơi những trò chơi này sao?
Không. Nhưng còn khá xa ngươi mới quyết định được để sống cuộc sống của ngươi. Ngươi vẫn đang thay đổi suy nghĩ của mình. Hãy nhơ, cuộc sống là một tiến trình sáng tạo. Ngươi đang tạo ra thực tại cho chính ngươi trong từng khoản khắc. Quyết định của ngươi ngày hôm nay lại thường không phải là sự chọn lựa cho ngày mai. Vâng, đây là bí mật của bật Tôn Sư: Giữ lấy những chọn lựa của mình.
Cần hơn nữa và hơn nữa sao? Một lần là không đủ?
Cần hơn và hơn nữa cho đến khi mong muốn của ngươi được biểu hiện nơi thực tế.
Một vài chọn lựa có thể tốn đến vài năm. Một vài là vài thàng. Một vài là vài tuần. Và dần dần tiến đến sự làm chủ, ngày, giờ, và cả đến từng phút. Đối với Tôn Sư, sáng tạo là tức thời.
Ngươi có thể nói ngươi đang trên đường đi đến sự làm chủ khi ngươi bắt gặp những khoảng hỡ đang khép lại giữa mong muốn và trải nghiệm.
Ngài đã nói, "Điều ngươi quyết định hôm này thường không phải là chọn lựa ngày mai" Vậy tại sao? Có phải ngài nói chúng ta không nên nuông chiều theo những thay đổi của tâm trí?
Cứ thay đổi tất cả tâm trí của ngươi nếu ngươi muốn. Nhưng nhớ rằng mỗi khi ngươi thay đổi tâm trí dẫn đến một sự thay đổi trong định hướng của toàn vũ trụ.
Khi người khẳng định trong tâm trí về một điều gì đó, ngươi đặt vũ trụ trọng một sự chuyến động. Những động lực này vượt quá khả năng hiểu biết ngươi-vượt xa sự tinh tế và phức tạp mà ngươi có thể tưởng tượng-để tham gia vào tiến trình này, những năng lượng phức tạp này là cái mà ngươi chỉ đang bắt đầu để hiểu.

Những lực lượng này và tiến trình này là một phần trong một mạng lưới phức tạp của sự tương tác năng lượng của cái mà bao gồm tất cả sự tồn tại mà ngươi gọi là sự sống.
Chúng là, trong bản chất, chính là ta.
Vậy khi tôi thay đổi suy nghĩ của tôi là làm khó cho ngài, phải không?
Không gì là khó với ta-ngoài việc tự làm khó cho ngươi. Vì lẽ đó, hãy chỉ có một suy nghĩ cho một mục đích về điều gì đó. Và đừng để tâm trí ngươi thoát ra khỏi mục đích cho đến khi ngươi tạo ra được thực tại từ ý nghĩ đó. Giữ sự tập trung. Giữ nguyên mục đích. Điều này là cái gọi là hãy chỉ có một ý nghĩ. Nếu ngươi chọn một vài điều, chọn nó với tất cả tâm trí, với tất cả trái tim. Đừng là một trái tim uể oải. Hãy tiếp tục! Tiếp tục đi lên. Hãy khẳng định nó.
Đừng nói không cho câu trả lời.
Chính xác.
Vậy điều gì xảy ra nếu không là câu trả lời đúng? Điều gì xảy ra khi chúng ta muốn nhưng lại không tốt cho chúng tôi, cho lợi ích cao nhất của tôi? Vậy ngài sẽ không trao nó cho chúng tôi, đúng không?
Sai. Ngươi sẽ nhận được cái mà ngươi yêu cầu. Bất kể nó là tốt hay xấu cho ngươi.
Ngươi đã nhìn vào cuộc sống của ngươi gần đây chưa?
Nhưng tôi được dạy rằng tôi không thể luôn có điều mà tôi khao khát-rằng Thượng Đế sẽ không ban nó cho chúng tôi nếu nó không phải là điều tốt nhất.
Đó là điều người ta muốn nói với ngươi khi không muốn ngươi bị thất vọng bởi một kết quả cụ thể nào đó.
Trước hết, chúng ta hãy trợ lại với sự khẳng định rỏ ràng về mối quan hệ của chúng ta. Ta không trao cho ngươi bất cứ điều gì ngoài cái mà ngươi gọi nó ra. Cuốn sách thứ 1 đã lý giải chính xác ngươi đã làm điều đó như thế nào, với một cách  khá chi tiết. Thứ hai, ta không có bất kì một sự phán xét nào với cái mà ngươi yêu cầu. Ta không định nghĩa một điều là tốt hay xấu. Ngươi sẽ làm gì để không làm vậy
Ngươi là một chủ thể sáng tạo-tạo nên trong trí tưởng tượng và giống Thượng Đé. Ngươi có thể

 có tất cả những gì ngươi chọn. Nhưng ngươi có thể không có tất cả những gì ngươi muốn. Thực tế là, ngươi sẽ không nhận được gì đó nếu nó quá xấu.
Tôi biết. Nó đã được giải thích khá rỏ trong quyển 1. Ngài cũng nói rằng hành động mong muốn là đẩy điều đo ra xa.
Uhm. Và ngươi nhớ tại sao không?
Bởi vị suy nghĩ là hành động sáng tạo, và khi suy nghĩ muốn một điều gì đó là một tuyên bố đối với vũ trụ-một lời tuyên bố về sự thật-cái mà vũ trụ sẽ tạo nên trong thực tại của tôi.
Chính xác! Chính xác! Ngươi đã học được điều đó. Ngươi đã hiểu. Thật tuyệt.
Đúng, đó là cách nó vận hành. Khoảnh khắc ngươi nói "Tôi muốn" một điều gì đó, vũ trụ sẽ nói "Thực tế ngươi đã có" và trao cho ngươi chính xác cái kinh nghiệm đó - kinh nghiệm của "muốn"!
Bất cứ điều gì ngươi đặt sau từ "Tôi" đều trở thành một mệnh lệnh sáng tạo. Vị thần đèn - cái mà ta là - tồn tại để vâng lệnh.
Ta tạo nên cái ngươi gọi ra! Ngươi gọi ra đúng cái ngươi nghĩ, ngươi cảm thấy, ngươi nói. Nó thực rất đơn giản như vậy.
Vậy ngài có thể giải thích cho tôi nghe-tại sao cần quá nhiều thời gian để tôi có thể tạo ra cho thực tế điều mà tôi chọn?
Có một lý do. Bởi vì ngươi không tin tưởng ngươi có thể có điều ngươi chọn. Bởi vì ngươi không biết điều mà ngươi chọn. Bởi vì ngươi cố gắng để hình dung ra điều gì là tốt nhất cho ngươi. Bởi vì ngươi muốn một sự đảm bảo trong mọi lúc rằng sự chọn lựa của ngươi là tốt nhất. Và bởi vì ngươi luôn thay đổi suy nghĩ của mình.
Hãy cho tôi thấy nếu tôi có thể hiểu. Tôi không nên cố hình dung ra điều gì là tốt nhất cho tôi?
"Tốt nhấ" là một thuật ngữ tương đối, tùy thuật vào cả trăm khái niệm. Điều khiến sự lựa chọn trở nên khó khăn.
Có phải chỉ có một điều nên xem xét khi đưa ra một quyết định-đó là một sự bày tỏ tôi là ai? Đây có phải là lời công bố của cái tôi đã chọn là?
Tất cả cuộc đời nên là lời công bố như vậy. Trong thực tế, tất cả cuộc đời là. Bạn có thể cho phép lời công bố được tạo nên bởi cơ hội hoặc bởi sự chọn lựa.
Một cuộc đời được tạo nên bởi sự chọn lựa là một cuộc đời hoạt động ý thức. Một cuộc đời được tạo nên bởi cơ hội là một cuộc đời đáp trả vô ý thức.
Hành động đáp trả đó là một hành động trong quá khứ mà ngươi đã làm. Và khi ngươi đáp trả, cái ngươi làm là truy cập vào trong những dữ liệu đang đến, tìm kiếm trong ngân hàng kí ức của ngươi cho một kinh nghiệm tương tự, và hành động như cách ngươi đã làm trước đó. Đó là tất cả những công việc của tâm trí, linh hồn ngươi không hành động như vậy.
Linh hồn ngươi sẽ tìm kiếm trong kí ức của nó để xem xem ngươi đã tạo nên trải nghiệm đích thực của ngươi trong thời khắc bây giờ như thế nào. Đây là trải nghiệm mà linh hồn ngươi tìm kiếm của cái mà ngươi thường nghe. Nhưng ngươi cần phải thoát khỏi tâm trí của ngươi mới có thể làm được điều này. Khi ngươi dành thời gian để hình dung ra điều gì là "tốt nhất" cho ngươi, ngươi chỉ đang làm là: Tiêu phí thời gian của ngươi. Tốt hơn là nên tiết kiệm thời gian của ngươi hơn là lãng phí nó.Một cách tuyệt vời để tiếc kiệm thời gian khi muốn rời khỏi tâm trí. Đó là quyết định phải đạt đến nhanh chóng, chọn lựa hành động của ngươi thật nhanh, bởi vì linh hồn ngươi sẽ tạo nên kinh nghiệm tức thì chỉ khi, không có quan sát lại, phân tích, và những dấu tích của quá khứ.
Hãy nhớ điều này: Linh hồn sáng tạo, còn cái trí chỉ là sự đáp trả.
Linh hồn biết với sự thông thái của nó rằng kinh nghiệm mà ngươi đang có trong khoảnh khắc này là một kinh nghiệm được gởi đến cho ngươi từ Thượng Đế trước khi ngươi có bất cứ nhận thức hay ý thức về nó. Điều này có nghĩa là một "kinh nghiệm được phản hồi" Nó đã có đó rồi theo cách ngay cả khi ngươi đang tìm kiếm hay trước khi ngươi hỏi, ta đã trả lời rồi. Mỗi khoảnh khắc là một món quà của sự vinh quang từ Thượng Đế. Đó là lý do tại sao nó được gọi "present"
Trực giác của linh hồn tìm kiếm một hoàn cảnh hoàn hảo và tình huống lúc này là cần thiết phải chữa lành những căn bệnh trong tâm trí và mang bạn đến trải nghiệm chính đáng về điều mà ta là. Khao khát của linh hồn chính là mang ngươi trở về với Thượng Đế-mang ngươi trở về nhà với ta.
Dự định của linh hồn chính là biết về nó qua kinh nghiệm-và nhờ đó biết về Ta. Linh hồn hiểu rõ rằng ngươi và ta đều là một, ngay cả khi tâm trí và cơ thể ngươi chối bỏ điều đó.
Vì vậy, trong giây phút đưa ra một quyết định, hãy thoát khỏi tâm trí ngươi và lắng nghe điều mà linh hồn ngươi đang tìm kiếm.
Linh hồn hiểu điều mà tâm trí không thể nhận thức được.
Nếu ngươi dành thời gian để cố gắng hình dung ra điều gì là "tốt nhất" cho ngươi, chọn lựa của ngươi sẽ được lưu ý, quyết định của ngươi sẽ là một sự tiếp diễn mãi mãi, và khiến cuộc hành trình của ngươi thành một sự mong đợi mãi mãi.
Phù! Câu trả lời thật đáng ngạc nhiên! Nhưng làm thế nào để lắng nghe linh hồn? Làm thế nào tôi biết điều mà tôi đang lắng nghe.?
Tiếng nói của linh hồn là cảm giác. Lắng nghe cảm giác của ngươi. Theo dõi cảm xúc của ngươi. Tôn trọng cảm xúc của ngươi.
Vậy tại sao việc chạy theo cảm xúc lại chính là nguyên nhân cho những vấn đề của tôi vào lúc đầu.
Bởi vì ngươi đã gắng nhãn cho cái gọi là "rắc rối" và muốn mình đứng ở nơi "an toàn"
Ta nói với ngươi điều này: Cảm giác của ngươi không bao giờ đưa ngươi vào một rắc rối nào hết, bởi vì điều ngươi cảm thấy là sự thật.
Ngươi chưa bao giờ sống theo cảm xúc của ngươi, mỗi cảm giác đều được xét duyệt bởi một tâm trí máy móc trước tiên. Đưa ra quyết định cả ngươi dựa trên sự phân tích của tâm trí về tình huống đó. Ngươi không  thể có được niềm vui như thể là một mưu kế được lập sẵn, đó không phải là sự vinh danh của cái mà ngươi là.
Hãy nhớ điều này: Sự thật không bao giờ được nhận thấy bởi tâm trí.
Nếu ngươi lắng nghe linh hồn ngươi ngươi sẽ biết điều gì là "tốt nhất" cho ngươi, bởi vì điều tốt nhất cho ngươi là cái mà ngươi thực sự là. Khi ngươi hành động để chỉ ra cái mà ngươi là, ngươi sẽ thúc đẩy con đường tiến hóa của ngươi. Khi ngươi tạo ra kinh nghiệm dựa trên sự thật của ngươi vào lúc này mà không phải là một phản ứng về một kinh nghiệm dựa trên sự thật của quá khứ, ngươi tạo ra một người mới trong ngươi.
Vậy tại sao lại tốn nhiều thời gian để tạo ra thực tế của điều ngươi chọn? Lý do là: Ngươi đã không sống với sự thật của ngươi.

Biết về sự thật, thì sự thật sẽ giải thoát cho ngươi.
Tuy nhiên khi mà ngươi đến với sự thật ngươi là, đừng thay đổi tâm trí của ngươi về nó. Điều này là cố gắng của tâm trí để chỉ ra cái gì là "tốt nhất". Hãy ngưng làm việc đó! Thoát khỏi tâm trí của ngươi và quay trở về với những giác quan của ngươi! Ý nghĩa của việc "trở về với giác quan của ngươi" là trở về với điều mà ngươi cảm thấy chứ không phải điều ngươi nghĩ. Ý nghĩ của ngươi chỉ là ý nghĩ. Một cấu trúc được tạo nên bởi tâm trí. Nhưng cảm giác là sự thật.
Cảm giác là ngôn ngữ của linh hồn. Và linh hồn là sự thật của ngươi.
Nào. Tất cả bây giờ đã rõ ràng với ngươi chưa?
Có phải ngày ám chỉ đến điều là con người nên bày tỏ tất cả những cảm xúc của mình mà không cần biết nó là tiêu cực hay phá hoại?
Cảm giác cũng không phải là tiêu cực hay phá hoại. Chúng chỉ đơn giản là sự thật. Làm sao ngươi diễn tả sự thật của ngươi mới quan trọng.
Khi ngươi diễn tả sự thật của ngươi về tình yêu, những kết quả tiêu cực và phá hoại ít khi xảy ra, và khi nó có diễn ra, đó thường là bởi vì có những người khác chọn trải nghiệm sự thật như là tiêu cực và phá hủy. Trong trường hợp đó, có lẽ không có gì ngươi cần làm để trốn chạy điều đang đến.
Chắc chắn, việc thất bại trong việc bày tỏ ngươi là ai sẽ khó được chấp nhận. Nhưng ngươi lại làm điều này luôn luôn. Và sợ hãi trở thành nguyên nhân hay việc đối mặt với những khó chịu có  thể xảy ra khiến sự thật bị che đậy hoàn toàn. Không là quan trọng lắm về việc làm cách nào một thông điệp được nhận hay là chúng được gởi đi như thế nào. Ngươi không cần quan tâm rằng sự thật của ngươi đã được người khác chấp nhận tốt như thế nào. Ngươi chỉ cần đảm bảo chắc chắn rằng nó đã được truyền đạt. Khi ta dùng từ "làm tốt như thế nào", ta không chỉ đơn thuần chỉ ra nó rõ ràng như thế nào, ý ta là nó thật sự là yêu thương, thật sự từ bi, thật sự nhạy cảm, thực sự can đảm, thực sự trọn vẹn.
Không có chổ cho sự thật nữa vời, sự thật bản năng hay sự thật đơn giản. Nó đều không nói về sự thật, sự thật toàn bộ, và không gì khác ngoài sự thật, vậy hãy giúp chúa bên trong ngươi.


You cannot take responsibility for how well another accepts your truth; you can only ensure 
how well it is communicated. And by how well, I don’t mean merely how clearly; I mean how 
lovingly, how compassionately, how sensitively, how courageously, and how completely. 

This leaves no room for half truths, the “brutal truth,” or even the “plain truth.” It does mean 
the truth, the whole truth, and nothing but the truth, so help you God. 
It’s the “so help you God” part that brings in the Godly qualities of love and compassion—for I 
will help you communicate in this way always, if you will ask Me. 
So yes, express what you call your most “negative” feelings, but not destructively. 
Failure to express (i.e. push out) negative feelings does not make them go away; it keeps 
them in. Negativity “kept in” harms the body and burdens the soul. 

But if another person hears every negative thought you have about that person, it would have 
to affect the relationship, no matter how lovingly those thoughts were delivered. 

I said to express (push out, get rid of) your negative feelings—I did not say how, or to whom. 
All negativity need not be shared with the person about whom it is felt. It is only necessary to 
communicate these feelings to the other when failure to do so would compromise your 
integrity or cause another to believe an untruth. 
Negativity is never a sign of ultimate truth, even if it 
seems like your truth at the moment. It may arise out of an unhealed part of you. In fact, 
always it does. 

That is why it is so important to get these negativities out, to release them. Only by letting go 
of them—putting them out there, placing them in front of you—can you see them clearly 
enough to know whether you really believe them. 




Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

Thượng đế là mọi thứ!
Vậy tại sao thượng đế lại vừa nhỏ bé lại vừa rộng lớn, vừa sa đọa mà lại vừa thánh thiện, vừa tầm thường mà lại vừa vĩ đại, vừa là satan vừa là đấng thánh thiện? Tâm trí ta liệu có thể thừa nhận thượng đế là tất thẩy mà lại vừa thấy những đối cực như vậy tồn tại? Ý nghĩ tối thượng của điều này là gì?
Linh hồn sẽ có câu trả lời cho điều này? Vì tất cả những đối cực mà tâm trí tạo ra là để linh hồn trải nghiệm thượng đế theo nhiều khía cạnh khác nhau. Vậy


The Four principles of Spirituality


The First Principle states: “Whomsoever you encounter is the right one.”


This means that no one comes into our life by chance. Everyone who is around us, anyone with whom we interact, represents something, whether to teach us something or to help us improve a current situation.


The Second Principle states:


“Whatever happened is the only thing that could have happened.”


Nothing, absolutely nothing of that which we experienced could have been any other way. Not even in the least important detail. There is no “If only I had done that differently…, then it would have been different…”. No. What happened is the only thing that could have taken place and must have taken place for us to learn our lesson in order to move forward. Every single situation in life which we encounter is absolutely perfect, even when it defies our understanding and our ego.


The Third Principle states:


“Each moment in which something begins is the right moment.”


Everything begins at exactly the right moment, neither earlier nor later. When we are ready for it, for that something new in our life, it is there, ready to begin.


This is the Fourth Principle, the final one:


“What is over, is over.”


It is that simple. When something in our life ends, it helps our evolution. That is why, enriched by the recent experience, it is better to let go and move on.


I think it is no coincidence that you’re here reading this.


If these words strike a chord, it’s because you meet the requirements and understand that not one single snowflake falls accidentally in the wrong place!


Be good to yourself.


Love with your whole being.


Always be happy.
Hãy lắng nghe Ta trong sự thật của linh hồn mình. Hãy lắng nghe ta trong cảm xúc của Trái tim. Lắng nghe Ta trong tịch mịch của tâm trí.
Hãy nghe Ta, ở mọi nơi. Bất cứ khi nào ngươi có một câu hỏi, hãy chỉ cần biết Ta đã trả lời rồi. Khi ấy mở mắt ra cùng thế giới. lời đáp của ta có thể trong bài báo đã xuất bản. Trong một bài giảng đã được viết và sắp được đọc. trong cuốn phim đang quay.Trong bài hát vừa mới sáng tác hôm qua. Trong những lời sắp sửa được người yêu nói. Trong tim của một người bạn mới sắp gặp.
Sự thật của ta trong tiếng thì thào của gió, trong tiếng róc rách của dòng suối, tiếng ì ầm của sấm, tiếng tí tách của mưa.
Nó là cảm xúc cảu đất, hương thơm của hoa đồng, hơi ấm của vầng thái dương, và lực hút của con trăng.
Sự thật của ta – và là sự hỗ trợ chắc chắn nhất cho ngươi trong những khi cần thiết – nó vừa đáng sợ như bầu trời đêm, lại vừa giản dị, chân chất và đáng tin như tiếng bi bô của con trẻ.
Nó kêu lớn như tiếng tim đập – và cũng êm ả như hơi thở hít vào để hiệp nhất với ta.
Ta sẽ không rời bỏ ngươi, Ta không thể rời bỏ ngươi, vì ngươi là sáng tạo và là sản phẩm của Ta. Ngươi là con Ta, là mục đích của ta và là… Bản thân Ta.
Vì thế, hãy gọi Ta, bất cứ ở đâu và bất cứ khi nào ngươi bị tách rời khỏi nguồn bình an là chính ta.
Ta sẽ có đó.
Cùng với Sự Thật.
Và Ánh Sáng.
Và Tình Yêu